Hai nhân vật – người mẹ và cô con gái – cùng xuất hiện trong tà áo dài truyền thống, ngồi sát bên nhau. Không cần một hành động lớn, họa sĩ chỉ sử dụng ánh mắt, khoảng cách cơ thể và đôi bàn tay đang nắm lấy nhau để diễn tả tình cảm mẹ con. Người con ngước nhìn mẹ, trong khi người mẹ cúi xuống với vẻ dịu dàng, tạo nên điểm cảm xúc đẹp nhất của toàn bộ tác phẩm.
Điểm đáng chú ý của bức tranh còn nằm ở bút pháp mềm mại và bảng màu rất nhẹ. Những gam xanh ngọc, vàng nhạt, hồng phấn và trắng được xử lý trong, mỏng, hạn chế tương phản mạnh, tận dụng chính đặc tính của lụa để tạo nên cảm giác êm dịu và thanh thoát. Phong cảnh phía sau chỉ được gợi bằng những mảng màu mờ; chậu cây cùng vài nhánh hoa nhỏ bên cạnh vừa cân bằng bố cục vừa tăng thêm vẻ Á Đông.
Hình ảnh áo dài không chỉ phổ biến ở miền Bắc mà còn hiện diện rất sâu đậm trong đời sống văn hóa miền Trung và miền Nam, đặc biệt trong hình ảnh phụ nữ và nữ sinh Sài Gòn thế kỷ XX. Vì vậy, trang phục trong tác phẩm không phải căn cứ để xác định tác giả thuộc miền Bắc hay miền Nam.
Xét về ngôn ngữ tạo hình, cách xây dựng người phụ nữ thanh thoát, màu sắc sáng trong, không khí trữ tình và thiên hướng trang trí của tác phẩm gợi nhiều liên tưởng đến một dòng tranh lụa miền Nam Việt Nam thế kỷ XX. Tuy nhiên, đây là nhận định dựa trên phong cách hội họa chứ chưa phải kết luận về quê quán hay nơi hoạt động của tác giả.
Hiện nay, tư liệu công khai về họa sĩ Đông Phương còn khá ít và chưa đủ cơ sở để xác định chắc chắn năm sinh, quá trình đào tạo hay sự nghiệp triển lãm của tác giả. Bởi vậy, thay vì đưa ra một tiểu sử chưa được kiểm chứng, tác phẩm nên được nhìn nhận trước hết từ chính chất lượng hội họa của nó.
Một bức lụa đẹp, nhẹ nhàng và đậm chất Việt, trong đó vẻ đẹp của áo dài, tình mẫu tử và sự mềm mại đặc trưng của chất liệu lụa hòa quyện thành một không gian rất tình cảm. Đặc biệt, với kích thước tương đối lớn, tác phẩm tạo hiệu quả trưng bày tốt trong những không gian nội thất Á Đông, Indochine hoặc tối giản sang trọng.
