Đấu giá viên điều hành phiên đấu một tay cầm búa, một tay nghe điện thoại; không gian tổ chức giản lược, thiếu nghi thức, tạo cảm giác nhiều lúc giống một cuộc bán hàng ứng biến hơn là một phiên đấu giá mỹ thuật đúng nghĩa. Ngoài ra, ba bức tranh được đưa ra đấu cũng còn nhiều điểm khiến giới quan sát băn khoăn, với không ít câu hỏi cần được xác thực và làm rõ. Ngay cả chữ ký cũng có sự khác biệt so với những chữ ký thông thường mà các họa sĩ vẫn sử dụng.
Thế nhưng, chính trong bối cảnh tưởng như “không ai quan tâm” ấy, các tác phẩm của những họa sĩ Trường Mỹ thuật Đông Dương vẫn chứng minh sức hút bền bỉ và đáng kinh ngạc, với mức cạnh tranh cao và giá gõ vượt xa dự tính. Mặc dù mức giá vẫn còn thấp so với tên tuổi các họa sĩ, nhưng trong điều kiện nhiều trở ngại như vậy, việc giá được đẩy lên tới mức này cũng đã là điều đáng ngạc nhiên.
Trần Văn Cẩn – điểm nhấn lớn nhất của phiên
Lot 250 – “Sampans sur le Fleuve Rouge”, 1937
Sơn dầu trên toan
• Ước tính: 30.000 – 50.000 €
• Giá gõ: 81.000 € (chưa phí)
Trần Bình Lộc – sức bật mạnh mẽ ngoài dự đoán
Lot 251 – Phong cảnh bến thuyền
Sơn dầu trên toan
• Ước tính: 15.000 – 20.000 €
• Giá gõ: 42.000 € (chưa phí)
Trần Quang Trân – âm thầm nhưng chắc chắn
Lot 252 – “Chaumière aux environs de Hanoi”
Sơn dầu trên toan
• Ước tính: 8.000 – 10.000 €
• Giá gõ: 17.500 € (chưa phí)
Phiên đấu giá tại một sàn tỉnh lẻ, với cách tổ chức còn nhiều hạn chế – đáng chú ý là việc ghi hoàn toàn sai chất liệu, khi mô tả tác phẩm là màu nước trên lụa hoặc trên giấy – đã vô tình phơi bày một nghịch lý thú vị của thị trường:
Chất lượng và giá trị lịch sử của tranh Đông Dương đủ mạnh để vượt lên trên mọi sự thiếu chuyên nghiệp về hình thức.
Dù không gian nhỏ, nghi thức giản lược, thậm chí lộn xộn; dù tác phẩm còn nhiều câu hỏi chưa được làm rõ, các họa sĩ Trần Văn Cẩn – Trần Bình Lộc – Trần Quang Trân vẫn thu hút sự cạnh tranh thực sự, qua đó khẳng định một lần nữa sức bền của mỹ thuật Đông Dương.